Quảng Nam được biết đến không chỉ có gió lào cát trắng, nắng cháy mưa dầm. Bên cạnh rượu Hồng Đào, Mì Quảng, món ăn dân dã đã góp phần làm nên một Quảng Nam quyến rũ, mặn mà. Nếu ai một lần đến với Quảng Nam hẳn không thể nào quên được một món ăn bình dị, dân dã và cũng rất Quảng Nam này.
Bánh tráng Đại Lộc
Có thể nói, địa phương nào của Việt Nam cũng có bánh tráng. Bình Định nổi tiếng với bánh tráng dừa, Bến Tre là bánh tráng sữa, Tây Ninh có bánh tráng phơi sương... nhưng bánh tráng cuốn thì không đâu bằng Đại Lộc xứ Quảng.
Ấm lòng bát canh lá lốt
Ngày nhỏ, mỗi khi đi học về gặp mưa, cả người mệt ê ẩm, thế nào mẹ tôi cũng nấu món canh lá lốt để giải cảm. Chỉ cần vài con tôm đất bắt được ngoài đồng, mẹ bước vội ra vườn hái nhúm lá lốt là đã có bát canh cho cả nhà.
Nhớ lia thia...
Khi cái nắng mùa hè trở nên miên man hơn, tôi bỗng thấy nhớ da diết một thời tuổi thơ trốn giấc ngủ trưa cùng lũ bạn chơi trò chọi cá lia thia. Dưới bóng mát những khóm tre dọc đường làng, bọn trẻ con chúng tôi đứa nào cũng chỉ vận mỗi chiếc quần đùi tụm đầu chung quanh “đấu trường cá” - là một chiếc gáo dừa cỡ lớn hoặc một cái chậu nhỏ bằng đất nung, chỉ trỏ, hò hét vang lừng.
Lại bắt đầu!
Như chưa hề có mùa lũ đi qua Như chưa hề có nỗi đau xa Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới Một quá khứ ra đi cùng gió thổi Thời gian trôi, kí ức sẽ phai nhoà
Có Một Thời Như Thế
Có một thời vừa mới bước ra Mùa xuân đã gọi mời trước cửa Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Diễn văn của luật sư Georger Graham Vest tại một phiên toà xét xử vụ kiện người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được phóng viên Wiliam Safire của Báo The New York Times bình chọn là hay nhất trong tất cả các bài diễn văn, lời tựa trên thế giới trong khoảng 1000 năm qua. (Đã đọc: 164)
Không biết trên thiên đường có trạm điện thoại không anh? Có phải là cần xếp hàng rất lâu không? Em đã mua cho anh một tấm thẻ điện thoại rồi này. Khi đến giáng sinh có thể gọi cho em có được không? Đã rất lâu rồi em không được nghe nói " Anh yêu em..." (Đã đọc: 107)
Ở 1 nơi xa xôi nọ, có 1 gia đình với ba mẹ và 1 cô con gái. Họ sống trên 1 ngọn đồi xanh rì, bạt ngàn gió. Mỗi ngày, người cha lại lùa đàn gia súc của mình thong dong trên thảo nguyên. Người mẹ ở nhà đan áo, chăm sóc cho luống hoa màu của gia đình và cô con gái bé bỏng của bà. Đó là 1 cô bé rất xinh xắn với đôi mắt xanh và mái tóc vàng lượn sóng, đôi môi cô cười đỏ thắm tựa 1 đóa hồng. (Đã đọc: 88)
Một hôm có một cái kim thô dùng để lược quần áo, tự cho là thanh tú lắm, nên cứ tưởng mình là một cái kim khâu. Cô ả bảo các ngón tay đang sắp cầm mình rằng: -Này, giờ thì các anh phải chú ý giữ tôi cho khéo nhé! (Đã đọc: 130)
Như chưa hề có mùa lũ đi qua Như chưa hề có nỗi đau xa Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới Một quá khứ ra đi cùng gió thổi Thời gian trôi, kí ức sẽ phai nhoà (Đã đọc: 78)
Khi cái nắng mùa hè trở nên miên man hơn, tôi bỗng thấy nhớ da diết một thời tuổi thơ trốn giấc ngủ trưa cùng lũ bạn chơi trò chọi cá lia thia. Dưới bóng mát những khóm tre dọc đường làng, bọn trẻ con chúng tôi đứa nào cũng chỉ vận mỗi chiếc quần đùi tụm đầu chung quanh “đấu trường cá” - là một chiếc gáo dừa cỡ lớn hoặc một cái chậu nhỏ bằng đất nung, chỉ trỏ, hò hét vang lừng. (Đã đọc: 34)
Bà mẹ có việc đi làm, để 2 đứa con nhỏ tự trông nhau ở nhà. Khi về nhà vào lúc chiều muộn, bà lo lắng hỏi cậu con trai lớn: "Em với con chơi vui chứ?" (Đã đọc: 170)
Quảng Nam được biết đến không chỉ có gió lào cát trắng, nắng cháy mưa dầm. Bên cạnh rượu Hồng Đào, Mì Quảng, món ăn dân dã đã góp phần làm nên một Quảng Nam quyến rũ, mặn mà. Nếu ai một lần đến với Quảng Nam hẳn không thể nào quên được một món ăn bình dị, dân dã và cũng rất Quảng Nam này. (Đã đọc: 44)
Thời gian mở trang: 0.428 giây. Số lần truy cập CSDL: 49 Site xây dựng trên cơ sở hệ thống NukeViet v2.0+ - phát triển từ PHP-Nuke, lưu hành theo giấy phép của GNU/GPL.