...Bọn trẻ cần có khu vườn, cần hoa cỏ, khí trời, mùi đất nồng ẩm, cần những bí mật nho nhỏ và cả phép màu để cứng cáp, lớn lên và thắp sáng thế giới u ám, buồn tủi của người lớn...

Trong trái tim mỗi người, bất kỳ là người lớn hay trẻ con, đều có sẵn một khu vườn bí mật. Chỉ cần chăm sóc cho nó, vun xới và chăm bón cho từng gốc hoa, mùa xuân tới, khu vườn sẽ sống dậy và bày tỏ tình yêu với chính con người, những chồi non sẽ bắt đầu nhú lên, rồi chúng sẽ trở thành những cành, những lá, những hoa và trái, và bạn sẽ nhận ra "Phép màu" thực sự ở đâu. Xin đừng đóng chặt, khóa trái, bỏ mặc khu vườn diệu kỳ ấy, bạn nhé!


"Khu Vườn Bí Mật", "The Secret Garden", "Le Jardin Secret" là tựa đề cuốn tiểu thuyết sáng tác vào năm 1909 của nữ nhà văn kinh điển thể loại thiếu nhi Frances Hodgson Burnette.

Tóm lược:

Mary Lennox là một cô tiểu thư khó tính, kiêu kì và cáu kỉnh chuyển về nước Anh sống với ông bác họ của mình trong một trang viên rộng lớn sau khi bố mẹ cô qua đời ở Ấn Độ. Cô bé bắt đầu phải tập cách quen dần với những nguyên tắc cứng nhắc của trang viên, nơi có đến cả ngàn căn phòng, nhưng hàng trăm cánh cửa không bao giờ được mở. Nơi có một khu vườn đã đóng cửa, bỏ hoang suốt 10 năm, từ khi người vợ yêu dấu của Archilbald Craven - bác của Mary, gặp một tai nạn và qua đời trong đó. Bản thân bác Archilbald là một người gù lưng, sống cô độc và khép kín.

Mary dần dần tìm thấy những người bạn xung quanh mình: ông lão làm vườn Ben Weatherstaff, con chim ức đỏ, cậu Dickon và chị của cậu, chị người hầu Martha, cùng với bà mẹ của họ, rồi cả cậu chủ Colin ốm yếu luôn luôn gào khóc và nghĩ rằng mình sắp chết - con trai của bác Archilbald…

Tình cờ, trong một lần dạo chơi, Mary được con chim có cái ức đỏ chỉ cho chỗ giấu chiếc chìa khóa vào khu vườn bí mật bị khóa trái suốt 10 năm qua. Chính khu vườn này đã dần dần làm thay đổi tất cả, từ sự cáu kỉnh và khó tính, kiêu kỳ của Mary lẫn sự yếu đuối và bi quan của cậu chủ Colin. Chính Mary, cùng Dickon - cậu bé có thể nói chuyện với mọi loài động vật bằng ngôn ngữ của chúng, và Colin, đã làm sống lại cả khu vườn bỏ hoang bằng những hạt giống hoa, bởi hàng giờ chúng dọn dẹp chăm sóc cho khu vườn. Colin chợt phát hiện ra “Phép màu” khiến cho mình có thể trở nên khỏe mạnh và tự đi lại được trên đôi chân của mình không cần nhờ đến người khác. Rồi cả bác Archilbald cô độc u sầu và trang viên hoang vu cũng cùng sống dậy. Khu vườn bí mật tràn đầy sắc và hương khi mùa xuân đến.

Vài dòng trích dẫn:

"Thằng bé đứng dậy, nó cười sôi nổi, rồi đưa tay vò vò cho mái tóc rối bù lên; đôi mắt nó chẳng khác nào một mảng trời xanh.

- Ồ, tôi thức dậy trước đó từ lâu rồi. Làm sao có thể lần chần trên giường cơ chứ! Mọi thứ của thế giới đều bắt đầu trở lại vào sáng hôm nay. Tất cả đang vận động, rì rầm, bới tìm, líu lo, làm tổ, và cùng nhau hít thở làn hương thơm ngát, đến nỗi người ta phải ra ngoài mà sống chứ chẳng ai chịu nằm dài ở nhà. Khi mặt trời thức dậy, cả cánh đồng hoang đều phát điên lên vì sung sướng, lúc ấy tôi đang nằm giữa hai bụi thạch thảo, bản thân cũng tưởng mình sướng đến phát điên lên, tôi cứ hét tướng lên rồi lại hát. Rồi tôi tới thẳng đây. Tôi không thể không tới. Tại sao ư: bởi khu vườn nằm đây và đợi tôi !

Mary đưa hai bàn tay lên ngực, hổn hển, như một người vừa mới chạy.

- Ôi, Dickon! Dickon! – Nó thốt lên – Tôi thấy hạnh phúc đến nỗi khó mà thở nổi!

Thấy Dickon chuyện trò với kẻ lạ mặt, con vật tí hon có cái đuôi xù ngóc đầu của nó khỏi chỗ của nó dưới gốc cây và sán lại gần thằng bé, còn con quạ lại cất tiếng kêu quàng quạc lần nữa, tung cánh từ trên cành cây nơi nó đậu, đỗ thật êm ru xuống bên vai Dickon.

- Đâu là cáo con bé nhỏ - thằng bé nói, xoa lên cái đầu màu đỏ xinh xinh của con vật. – Tên nó là Đại úy. Còn đây là Bồ hóng. Con Bồ hóng ấy à, nó đã bay qua đồng hoang theo tôi; còn Đại úy, hắn chạy thục mạng như thể có bầy chó săn đang truy đuổi đằng sau. Cả hai đều có cùng cảm giác với tôi.

Hai con vật đều nhìn Mary không chút sợ hãi. Khi Dickon bước đi, con Bồ hóng vẫn đậu trên vai thằng bé, còn Đại úy thì quấn quýt sát liền bên nó.

Trông này! – Dickon kêu lên. – Xem chúng đang nhú lên này, và đây, đây nữa! Ôi! Nhìn kia nữa kìa!

Nó quỳ thụp xuống. Mary chạy lại bên nó. Chúng thấy cả một khóm nghệ tây đang đua nhau khoe những sắc vàng, da cam và tím tự bao giờ. Mary cúi sát mặt xuống mà hôn, hôn mãi lên chúng.

- Người ta chẳng bao giờ hôn một người như thế này, - con bé nói khi ngẩng đầu lên. – Nhưng với những bông hoa thì lại là chuyện khác.

Thằng Dickon có vẻ bối rối, nhưng chỉ mỉm cười.

- Ồ ! Tôi đã hôn mẹ tôi nhiều lần như thế khi từ đồng hoang trở về sau một ngày lang thang, và bà đứng đó, bên cánh cửa, trong ánh nắng, thật vui sướng và dễ chịu.

Hai đứa chạy từ góc vườn này sang góc vườn kia, và khám phá ra bao điều kì diệu, đến nỗi chúng buộc phải tự nhắc nhau chỉ được thì thầm nói thật khẽ. Thằng bé chỉ cho Mary xem búp lá quăn tít trên một nhánh hồng mà bề ngoài tưởng chừng đã chết. Nó cũng chỉ cho con bé hàng ngàn chồi xanh non đang nhú lên từ lớp đất mùn. Chúng ghé sát những cái mũi trẻ thơ đầy háo hức của mình xuống mặt đất, rồi hít lấy hít để hơi thở mùa xuân ấm áp của đất; chúng xới đất, nhổ cỏ và cười khẽ trong nỗi sung sướng vô ngần cho tới khi mái tóc Cô chủ Mary rối bù như tóc của Dickon và hai má nó đỏ ửng không khác gì má thằng bé…"

Những lời nhận xét:

"Câu chuyện giúp bọn trẻ biết tin và yêu vào thiên nhiên, giúp người lớn được sống lại những kỷ niệm thơ ấu, có lẽ vì vậy, dù đã ra đời được hơn một trăm năm qua nhưng “Khu vườn bí mật” chưa bao giờ đánh mất sức hấp dẫn với độc giả mọi lứa tuổi."

"Giản dị, thân thuộc, gần gũi, và bằng một giọng kể dịu dàng, Francis Hodgson Burnett đã khiến bao nhiêu thế hệ suốt gần một trăm năm qua đập cùng nhịp trái tim với khu vườn bí mật của mình."

"Trong trái tim mỗi người, bất kỳ là người lớn hay trẻ con, đều có sẵn một khu vườn bí mật. Chỉ cần chăm sóc cho nó, vun xới và chăm bón cho từng gốc hoa, mùa xuân tới, khu vườn sẽ sống dậy và bày tỏ tình yêu với chính con người, những chồi non sẽ bắt đầu nhú lên, rồi chúng sẽ trở thành những cành, những lá, những hoa và trái, và bạn sẽ nhận ra "Phép màu" thực sự ở đâu. Xin đừng đóng chặt, khóa trái, bỏ mặc khu vườn diệu kỳ ấy, nếu không, bạn thật đáng thương."

"Thành công của Frances Hodgson là khả năng kết hợp những chi tiết chân thực trong cuộc sống của tầng lớp lao động với một cốt truyện lãng mạn. “Khu vườn bí mật” là một thông điệp cao cả: Bọn trẻ cần có khu vườn, cần hoa cỏ, khí trời, mùi đất nồng ẩm, cần những bí mật nho nhỏ và cả phép màu để cứng cáp, lớn lên và thắp sáng thế giời u ám, buồn tủi của người lớn."

...

“Khu vườn bí mật” là một trong số các tác phẩm văn học thiếu nhi kinh điển được chuyển thể thành phim và kịch nhiều lần nhất vào các năm: 1919, 1949, 1959, 1952, 1975,1987, 1991 (nhạc kịch), 1993, 1991, 2001 bởi những hãng truyền thông tên tuổi như BBC, Hallmark...


Đó cũng là lí do cho chúng tôi tạo ra trang web này. Đây là nơi lưu giữ các bài viết mà chúng tôi sưu tầm được từ sách báo, mạng...
Hi vọng mỗi người tìm lại được Khu Vườn Bí Mật cho riêng mình.

Chân thành cảm ơn!

KhuVuonBiMat.info