Tình Bạn Mãi Mãi

Đăng lúc: Thứ năm - 23/07/2009 20:18
Tình Bạn Mãi Mãi

Tình Bạn Mãi Mãi

“Bên bạn, mọi niềm đau dường như nhẹ nhàng hơn, những suy nghĩ, cảm xúc dễ dàng được bày tỏ, những kế hoạch cho tương lai được sẻ chia, và những hi vọng cũng như ước mơ tìm thấy sự cổ vũ cần thiết...”
Lên bốn tuổi Court gặp Wesley tại lớp dự bị của trường giáo dục đặc biệt. Wesley có một khối u ở não và cũng giống như Court, điều này đã cản trở sự phát triển bình thường của cậu bé. Chính sự giống nhau đó đã hình thành mối đồng cảm và hai cậu bé nhanh chóng trở thành bạn của nhau. Một ngày trở nên dài đằng đẵng với đứa này nếu đứa kia không đến trường.

Từ năm hai tuổi, khối u trong não của Wesley đã bị chẩn đoán là “vô phương cứu chữa:. Khi những đứa trẻ khác vô tư chơi đùa thì Wesley phải khó nhọc kéo lê đôi chân tật nguyền của mình ngồi nhìn đám bạn nô đùa. Kết quả xét nghiệm cho thấy khối u đang phát triển lớn dần. Thế là một lần nữa, Wesley phải đối mặt với một cuộc giải phẫu và lần này ca phẫu thuật sẽ diễn ra ở thành phố Oklahoma.

Cô giáo Bachmann đã cố gắng an ủi các học trò của mình về chuyến đi của Wesley đến thành phố Oklahoma nhưng cũng không thể ngăn Court khỏi đau buồn. Cậu không muốn người bạn thân của mình đi xa như thế và dĩ nhiên cũng không muốn bác sĩ làm đau Wesley.

Vào ngày khởi hành, Wesley và tập thể lớp tạm biệt nhau. Nước mắt ướt đẫm hai má của Court. Thấp bé và gầy yếu hơn Court rất nhiều, Wesley ôm chặt lấy bạn, trìu mến nhìn bạn và nhẹ nhàng nói: “Đừng lo Court nhé, mọi việc sẽ ổn thôi mà!”. Ca phẩu thuật thật sự rất đáng sợ nhưng một lần nữa, Wesley lại vượt qua được. Sau vài tuần, cậu bé trở lại trường. Court và Wesley càng trở nên thân thiết hơn trước.
Nhiều năm trôi qua, sức khỏe của Wesley vẫn không khá hơn và cậu phải trải qua khá nhiều cuộc phẩu thuật nguy hiểm. Tuy sức khỏe ngày càng kém đi, Wesley vẫn rất thích tham gia cuộc thi chạy bộ dành cho người khuyết tật ở trường. Cậu cố gắng tham gia bằng mọi cách có thể được. Những trở ngại về việc di chuyển cũng không thể cản trở cậu thực hiện ước mơ của mình. Có năm, mẹ Wesley đẩy cậu bé trên chiếc xe lăn trong tiếng reo hò “Nhanh nữa,mẹ ơi!”. Năm khác Wesley lại tham gia bằng cách ngồi trên vai cha của một đứa trẻ khác.

Năm Wesley lên 11 tuổi, tất cả mọi ca phẩu thuật và các loại thuốc khác nhau trở nên vô tác dụng. Khối u đã chế ngự toàn bộ thân thể mảnh khảnh của cậu. Một tuần trước ngày Wesley mất, với sự giúp đỡ của cô Bachmann, Court đã đăng ký tham gia cuộc thi chạy bộ dù điều đó không phải là dễ dàng đối với cậu bé. Mặc dù vừa bình phục sau cơn hen suyễn nhưng Court vẫn cố gắng bằng tất cả sự quyết tâm của mình và cậu bé đã chiến thắng.

Mẹ của Wesley đã sắp xếp cho chúng tôi vào gặp cậu bé trong phòng uống thuốc. Wesley chỉ có thể cử động đôi chút, bấu chặt ngón tay ai đó và mở một mắt nhìn.

Cô giáo Bachmann cố gắng giúp Wesley biết rằng Court đang ở bên cạnh mình. Court nắm lấy tay bạn và đưa cho bạn xem tấm bằng chứng nhận Giải nhất môn thể thao mà cậu biết rằng Wesley rất thích. Court giải thích rằng cậu đã cố liều mạng giành chiến thắng cho Wesley khi Wesley không có mặt ở đó. Wesley bấu chặt lấy ngón tay của Court và nhìn Court bằng một cái nhìn như thấu hiểu tất cả. Rồi Court trao cho Wesley một nụ hôn và thì thầm: “Tạm biệt Wesley bạn yêu quý của mình. Đừng lo nhé. Mọi việc sẽ ổn thôi mà!”

Tôi đã từng nghĩ rằng tình bạn giữa hai cậu bé đã kết thúc sau khi Wesley mất. Nhưng tôi đã lầm. Đúng một năm sau cái chết của Wesley, căn bệnh viêm màng não của Court diễn biến nghiêm trọng. Khi chúng tôi ở trong phòng cấp cứu, chợt Court đột nhiên quay sang tôi và nói: “Mẹ ơi, Wesley đang ở đây, bạn ấy nói rằng “Đừng lo , mọi việc sẽ ổn thôi mà !”

Giọng nói và ánh mắt của Court làm tôi tin rằng Wesley vẫn đang bên cạnh con tôi và có những tình bạn tồn tại mãi mãi.

- First News -
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới