Chúng mình yêu nhau bao lâu rồi anh nhỉ? Ngay từ ánh mắt đầu tiên khựng lại giữa trăm bóng hình vội vã lướt ngang. Chúng mình là vợ chồng bao lâu rồi anh nhỉ? Đã mười mùa xuân ấm áp lấp lánh niềm vui qua đi. Chúng mình sẽ bên nhau bao lâu nữa anh nhỉ? Xin hãy giữ niềm tin: hạnh phúc là bất tận!
Khi cái nắng mùa hè trở nên miên man hơn, tôi bỗng thấy nhớ da diết một thời tuổi thơ trốn giấc ngủ trưa cùng lũ bạn chơi trò chọi cá lia thia. Dưới bóng mát những khóm tre dọc đường làng, bọn trẻ con chúng tôi đứa nào cũng chỉ vận mỗi chiếc quần đùi tụm đầu chung quanh “đấu trường cá” - là một chiếc gáo dừa cỡ lớn hoặc một cái chậu nhỏ bằng đất nung, chỉ trỏ, hò hét vang lừng.
Bình yên không có chân để chạy cũng chẳng có cánh để bay. Nhưng bình yên không ở yên một chỗ. Vì bình yên gắn liền với người, mà người thì luôn di chuyển. Người đi và tâm hồn người thay đổi kéo cả bình yên đi theo. Thế nên em đi tìm bình yên, bình yên của em, cái bình yên đơn giản mà phức tạp, nhẹ nhàng mà dứt khoát.
1. Đã mấy buổi chiều tôi ghé thăm một người bạn. Vườn anh ở ngoại ô thành phố. Trước mặt là mấy đám ruộng vừa gặt xong, trơ cuống rạ. Lũ chim sẻ chắc là trong phố được dịp tụ về đây khá đông.
Có ai từng nghĩ chỉ với hai phút có thể làm điều có ý nghĩa không?
Hẳn nhiên, có khối người cho rằng thời gian tuy quý báu thật nhưng với hai phút làm nên trò trống gì? Còn chưa đủ đánh răng, chưa đủ cho cữ cà phê sáng.
Nói tóm lại, hai phút là thời gian quá ngắn ngủi để có thể làm điều gì đó có ý nghĩa.
Nhìn cuộc sống theo một góc nghiêng. Đã bao giờ bạn thử nhìn mọi thứ như thế chưa? Đôi khi, nhìn nghiêng cũng thú vị ra trò! Cứ thử xem bạn nhé !