Tản mạn tháng Năm

Đăng lúc: Thứ tư - 21/05/2014 23:40 - Người đăng bài viết: admin
Tản mạn tháng Năm

Tản mạn tháng Năm

Một tháng năm nữa lại sắp qua, mang theo bao cảm giác buồn vui, bất chợt. Mùa hè cháy bỏng lại bắt đầu. Tháng Năm vẫn đến rồi đi như vầng dương sáng mọc chiều tàn, nhưng qua mỗi con mắt, mỗi thời...cảm nhận về nó dường như cũng mang vóc hình riêng khác lạ.
Tháng năm, người nông dân và sĩ tử

Tháng năm, cứ đến cuối tháng năm là đã lại vàng cánh đồng. Thế mà lúa quê mình giờ mới đang trổ bông, xanh ngát màu của lúa và trắng trắng của bông lúa phất phơ.
Tháng năm, tháng bận rộn nhất của người dân quê mình. Nhà nhà trông chờ vào hạt lúa, sống nhờ hạt lúa, nuôi con khôn lớn rồi thành đạt cũng nhờ vào hạt lúa.
Tháng năm, nắng đốt sẹm vai bố, rám nắng má mẹ, đốt sém những mái đầu khét lẹt như súng của bọn trẻ con, những đôi chân gầy đen nhẻm.

Tháng năm, hoa phượng như đốm lửa hồng khép nép bên những tán lá xanh, để rồi chỉ cần những ngày nắng to sẽ bung xoà rực rỡ cả góc trời. Hoa phượng - đam mê, tươi đẹp, rực rỡ và hết mình như em ở tuổi học trò của mình - xinh tươi, nhiều sức sống, nhiều đam mê, mơ ước.

Em đang là học sinh phổ thông, em sẽ bận rộn với những kì thi cuối kì và có lẽ sẽ xao lòng khi nhìn phượng đỏ chúm chím góc sân trường.

Riêng những sĩ tử, lại càng bận rộn hơn với em khi trước mắt em là cả một kì thi dài. Lòng bộn bề những lo lắng, băn khoăn cho lá phiếu quyết định tương lai, những đắn đo suy nghĩ, những trăn trở oằn vào theo giấc ngủ. Lại cả một niềm bâng khuâng cuối cấp về đời học sinh, những tình bạn, tình cảm học trò trong sáng...

Tháng năm, lũ xa nhà như mình vẫn có thói quen tầm cuối tháng năm, gọi điện về nhà hỏi xem mùa màng thế nào. Những năm nay, mất mùa triền miên...lại thêm nỗi lo âu trên mắt bố, đôi má mẹ thêm gầy thương con và sẽ có kẻ xa nhà cầm tiền trên tay nắm chặt mà rưng rưng lòng.

Tháng năm,
Con mong cho người dân quê mình sẽ có một mùa lúa vàng tốt, những cái nắng đẹp để hạt thóc mẩy vàng.
Còn riêng những sĩ tử, chúc em "đủ" để "gặt" được những gì đã lao động vất vả, những con đường đang rộng mở trước mặt em.
Và riêng bản thân mình, phải cố lên thôi, không thể chậm rề rề thế này khi mùa hè đang cập kề trên tay, còn nhiều thứ phải làm và phấn đấu.

Tháng năm, em mong cho Mùa "gặt" sẽ bội thu.



Tháng năm hai thế kỷ

Tháng năm của thế kỷ trước...
Ngày ấy nhà mình vẫn làm ruộng, sơ yếu lý lịch mình vẫn ghi nghề nghiệp của bố là làm ruộng.

Tháng năm của thế kỷ trước...
Đường làng mình vẫn chưa đổ bê tông nên trưa nào bọn trẻ con ( trong đó có cả mình ) vẫn mướt mồ hôi chơi quay và phi đồn.

Tháng năm của thế kỷ trước...
Mình vẫn thích được đi gặt để được uống nước đá. Để được bắt đầy một túi quần muôm muỗm về nướng hoặc rang. Để được bắt một xô cua về nấu canh với rau đay và mướp. Để được lấy cọng rơm phi nhau với bọn bạn.

Tháng năm của thế kỷ trước...
Mình vẫn thích được suốt lúa cùng bố để mẹ cho đi tắm sông. Mình vẫn nhớ cái cảm giác hằng đêm nghe dự báo và lo nơm nớp đêm trời nổi giông sợ những cây bạch đàn sau nhà mình sẽ đổ. Mình vẫn nhớ cái mùi hôi hôi mỗi tối gối đầu lên vai bố...

Tháng năm của thế kỷ trước...
Mình không dám ăn vải của nhà vì lúc ấy giá vải tận 7 nghìn / cân. Mình không dám gánh lúa vì cái dáng gánh lúa của mình bao giờ cũng khiến cả cánh đồng cười ngặt nghẽo.

Tháng năm của thế kỷ này...
Mình sợ phải gánh lúa vì mình không còn chịu nổi mồ hôi và cảm giác bị rặm.
Mình có thể ăn vải thay cơm hoặc dùng để ném nhau.
Mình cũng chẳng dám tắm sông vì đầu nguồn bộ đội thải toàn phân lợn xuống đấy.
Mình cũng chẳng bắt nổi một xô cua...cua bây giờ sắp sửa thành đặc sản..
Mình cũng chẳng sợ giông nữa...vì mình biết là chẳng bao giờ lũ bạch đàn ấy đổ được..
Mình cũng chẳng thể chơi quay với phi đồn, một phần vì lớn rồi mà có chơi thì những thứ ấy mà bổ xuống bê tông thì có mà xong hẳn.
Mình cũng thay cái chữ làm ruộng bằng hai từ: ( đã mất )

Sao nhớ tháng năm của thế kỷ trước đến thế!



Tháng năm - mùa cảm xúc

Tháng 5 đến mang theo nhiều cảm xúc hỗn độn......đâu đây còn một chút lạnh rơi rớt, một chút mưa đầu mùa, một chút heo may đang thở than qua kẽ lá, và một chút nắng vàng ươm thắp nến lên hai hàng......chuyện bao đời nay vẫn thế, khi từ xuân chuyển sang hạ.....còn một chút vấn vương trên cành hoa trà đang nở nốt những bông hoa cuối....một chút tê tái trên cành mai chiếu thuỷ khi chiều sang....đậu trắng trên giò phong lan hồ điệp là những giọt mưa còn rớt lại từ đêm qua....và một chút hơi nóng đầu mùa chưa đủ làm áo ai ướt đẫm mồ hôi.....


Một chút gió mùa này cũng đủ làm lòng nhẹ tênh.....một chút mây lang thang như đang ngóng những cánh diều....một chút hương hoa ngọc lan lạc trong vườn nhà ai.....một chút tím nao lòng của hàng bằng lăng cuối phố.....và một chút đỏ thắm thắp lửa cháy trên hàng phượng vĩ....cùng một chút cao hứng của những chú ve chưa đủ làm ai đó bực mình.....

Bây giờ là tháng 5.....một chút mưa cho lòng thôi trông ngóng.....một chút giá để lang thang trong đêm vắng....một chút nắng để thấy ngày trong hơn....và một chút nhớ về chuyện ngày xưa......




Tháng năm - mùa chia ly

Đâu đó, trên vòm lá, nhạc điệu muôn thuở của mùa hè lại ngân lên xen lẫn cái mùi nắng vừa mới, nhưng cũng rất quen thuộc. Tháng năm mang trong mình hương vị của mùa gặt, của đồng quê, trái cây hoa lá, của mùa thi, và cũng là mùa chia ly của tuổi học trò.

Khi những bông lúa bắt đầu ngả vàng, trĩu hạt, gật gù trước những đợt gió đông nam mang hơi mát của biển, thì dường như, với lũ trẻ trâu, mùa chơi lại bắt đầu, đường làng như đông, nhộn nhịp hơn. Với nhưng ai đang qua cái ngưỡng “tạm biệt tuổi học trò” để bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới, tháng năm đặc biệt hơn bao giờ hết.

Cầm quyển sổ lưu bút trên tay, họ truyền nhau, lưu lại những gì còn sót lại trong những ngày cuối cùng của tuổi học trò với bao kỷ niệm. Một nhành phượng ép khô, đôi câu thơ tình tứ, một bức hình hay một lời nhắm nhủ…sẽ mãi theo họ trên cả một đoạn đời dài còn lại. Và mỗi tháng năm đến, cảm giác lâng lâng thật khó tả. Những buổi liên hoan chia tay, những lời nói từ sâu thẳm trái tim, những giọt nước mắt, những cái ôm, và cả những lời xin lỗi, những lời thầm kín cất giữ từ lâu chưa có dịp bật ra. Mình cũng có một tháng năm như thế trong đời.

Tháng Năm mùa gặt;
Tháng Năm mùa thi;
Tháng Năm mùa chia ly;
Tháng Năm mùa của những kỷ niệm...!

Nguồn tin: Sưu tầm
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn