Tản mạn tháng sáu

Đăng lúc: Thứ ba - 10/06/2014 21:38 - Người đăng bài viết: admin
Tản mạn tháng sáu

Tản mạn tháng sáu

Lâu lắm rồi mới có một ngày như thế. Một ngày để có thể ngồi gõ lên những kí tự quen thuộc để trải mình lên trang giấy. Một ngày chỉ ngồi để phân định trắng đen, thật giả, đúng sai. Một ngày chỉ để đi tìm cái định nghĩa đủ đầy thế nào là hạnh phúc.

Tháng Sáu, nắng nhiều hơn gió. Những cơn gió vụng về ào ạt làm cho những hạt nắng vỡ tung ra thành những tia bé xíu xuyên qua hạt sương trên từng lá cỏ. Nơi căn nhà cũ ngày xưa, thỉnh thoảng lại thấy bóng một người đi qua ngõ như muốn tìm một thứ gì đó đã đánh rơi.
Khi đi qua những ngày nắng gió nhiều như nhau mới thấy tất cả sao mong manh đến vậy. Nắng mong manh, gió mong manh và yêu thương cũng mong manh. Anh bảo thế vì anh biết là chẳng thể nào biết được tình yêu bao nhiêu là nhiều và bao nhiêu là ít.
Còn chị chỉ thấy hạnh phúc cứ lạo xạo như nắm cát, nắm càng chặt càng rơi. Chỉ một vạt nắng nhạt cũng làm ấm thêm ngọn cỏ gần. Chỉ một cơn gió nhẹ vụng về cũng làm rung rinh trái tim bé nhỏ, chỉ một câu nói gần cũng làm xa những cái nắm tay. Ngoài kia, nơi cuối đường nắng vẫn đợi gió chiều nay. Vi vu, heo hút...

 

Phố ơi! Chưa bao giờ ta yêu người như thế. Con phố nhỏ là nơi chứng kiến tất cả những sự việc đã xảy ra. Một gánh hàng rong qua phố, một bóng áo dài vội vã đạp xe qua. Một quả bóng được đá lên từ chân cậu bé đã lăn dài trên đường và gây nên một vụ tại nạn.
Con đường này hôm qua còn trong lành là thế, vậy mà chỉ sau một đêm bỗng nhiên nó đã trở thành bãi rác. Nhờ thế mà cả phố lại có những ngày náo loạn lao xao, mấy người hàng xóm thi nhau ra giữa đường đứng chống nạnh và cãi nhau vì rác. Một viên xỉ than được ném ngay ra đường khi có hai người đang hục hoặc nhau vì mùi khói của cái bếp than tổ ong. Từ những chuyện to tát đến những việc nhỏ mọn, tất tật mọi thứ xảy ra thường ngày đều được phố ghi lại.
Trang nhật ký của phố lại dầy thêm từng ngày với bao sự kiện, bao câu chuyện xung quanh. Lật vội vài trang nhật ký của phố, bất giác thấy buồn vì nơi gốc bàng này ngày trước đã từng là nơi cô đứng đợi anh mỗi chiều tan học. Thế rồi, một câu nói gần để ám chỉ cái xa, một cử chỉ sai đã làm cho người ta hiểu sai cái đúng. Để rồi giờ đây, kẻ Bắc người Nam cách nhau một chiều dài chữ S.
Chữ S bé xíu, lọt thỏm trong lòng bàn tay mà nỗi nhớ cứ dài dằng dặc như một đường chân trời. Chỉ vì không hiểu được nhau mà nắng gió cãi nhau rồi giận nhau. Gió bỏ đi đâu mấy ngày nay mà để cho phố phường vốn chật chội, hôm nay lại càng thêm oi bức ngột ngạt.
Cái ngõ vốn hẹp, hai chiếc xe máy lách nhau cũng khó như lại càng hẹp hơn. Nắng giận dỗi nên cứ bùng lên như thiêu như đốt, như những ngọn nến chập chờn. Sau mỗi ngày cháy đến cạn mình, nắng lại ẩn mình vào ngôi nhà phía dưới tán lá xanh và lặng lẽ náu mình, cô đơn như chiếc bóng. Nắng ngước nhìn trời xanh, ngước nhìn vào vòm đêm cao vời vợi như muốn gào muốn hét: “đừng giận nữa gió ơi, khi nào hết giận lại quay về gió nhé”.

 

Mở một trang từ điển để tìm một định nghĩa chuẩn nhất cho hai từ “hạnh phúc”. Trong tất cả các từ thì “hạnh phúc” là hai từ muôn hình muôn vẻ nhất.
Người này nói hạnh phúc là phải biết có mục tiêu để vươn xa.
Người nghèo thì cho rằng hạnh phúc là một bữa cơm ngon, một manh áo đẹp.
Người giàu có thì nói là hạnh phúc không phải là có cuộc sống xa hoa, đầy đủ mà đơn giản hạnh phúc là đạt được những gì mình mong muốn, thỏa mãn với những gì mình đang có.
Có kẻ cho rằng hạnh phúc là không đau khổ, không ghen tị, không tranh đấu…còn người khác thì lại quan niệm hạnh phúc là có một ai đó để yêu thương, có một công việc gì đó để làm và có một điều gì đó để hi vọng...
Bố nói với con: “hạnh phúc là một thứ thật khó tìm”, nhưng mẹ lại bảo: “con không phải đuổi theo khắp nơi để bắt về hạnh phúc nữa mà con hãy cứ chạy thật xa để cho hạnh phúc đến tìm con”.
Anh nói là hạnh phúc thật khó mà định nghĩa, còn ta sau mỗi lần ngã rồi đứng dậy, ta biết rất rõ là hạnh phúc được chắt lọc từ nỗi đau

 

Bóc tờ lịch cũ trên tường, tháng Sáu đã vơi đi một nửa. Một nửa đã rời bỏ ta, nửa còn lại cũng sắp sửa đi xa với những bộn bề công việc và ngược xuôi ý nghĩ.
Những cơn mưa rào lúc nửa đêm cứ xối xả dồn dập, từng giọt mưa cứ rơi vào đêm như từng giọt buồn rơi vào khoảng trống.
Những nỗi nhớ từ đâu ùa về da diết, bâng khuâng. Nỗi nhớ cứ mỗi lúc một dầy thêm và chẳng biết từ khi nào ta gọi đó là miền nhớ. Sao cái miền nhớ ấy mênh mang đến lặng người. Mỗi lúc nhìn về phía chân trời xa xăm ấy, miền nhớ trong ta lại trỗi dậy. Miền nhớ ơi, miền nhớ về se sắt. Giọt buồn đêm như dao cắt cõi lòng. Nắng đã tắt từ lâu mình ta thức. Cùng sao trời ước nguyện những mênh mông.


Tháng Sáu vẫn vơi đầy như thế. Tháng Sáu là nắng, là mưa, là khởi nguồn của những cơn bão đang lênh đênh hình thành từ biển. Tháng Sáu cũng là cội nguồn của những đợt sóng lòng thăm thẳm từ đâu bỗng chốc lại dồn dập tràn về như thức cùng ta, thức cùng sao trời cao vời vợi. Nắng tháng Sáu gay gắt, mưa tháng Sáu ồn ào, gió tháng Sáu vẫn dạt dào từng đợt thổi về như nhắc lại cho ta nhớ những mùa thi năm cũ. Con đường học trò anh đưa em đi thuở nào, hôm nay lá vẫn rơi xào xạc. Nơi em bắt đầu là nơi anh đi qua để cho tháng Sáu vẫn đem nắng đem mưa về thắp lửa nhạt nhòa.
Tác giả bài viết: Nguyễn Thúy Hạnh
Nguồn tin: Sưu tầm
Từ khóa:

một ngày

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết