SƯƠNG VÀ NẮNG

Đăng lúc: Thứ năm - 26/05/2011 15:35
SƯƠNG VÀ NẮNG

SƯƠNG VÀ NẮNG

Em cần anh như biển xanh cần sóngCó mặt biển nào yên lặng được đâu anhEm yêu anh bởi vì anh là nắngCó hạt sương nào thiếu nắng lại long lanh.
Em là sương, sương chỉ tan trong nắng
Dẫu chẳng hình hài nắng vẫn đọng lại trong sương
Anh là nắng khi bình minh trở dậy
Mang lửa trời trong ánh sáng ban mai.

Em là sương đọng muôn vàn nỗi nhớ
Để tan đi trong những giấc mơ dài
Nhưng vẫn nguyện làm giọt sương mãi mãi
Soi nắng mặt trời mãi mãi chẳng tàn phai.

Dẫu bão tố chẳng ra ngoài lòng nắng
Nắng lên rồi xin lại được làm sương
Vũ trụ không gian biến đổi khôn lường
Những buổi sáng có bao giờ bất biến.

Những tia nắng không ngừng hiển hiện
Như đêm ngày luân chuyển chẳng chia ly
Mặt trời ơi! Sức nắng diệu kỳ
Đầy sương sớm với tâm hồn nguyên thuỷ
Với năm tháng vẫn quay về bền bỉ
Soi nắng mặt trời như từ kỷ sơ sinh.


Em là sương, sương chỉ tan trong nắng
Nắng vô cùng nhưng đọng lại trong sương
Từ mênh mông tia nắng nhỏ bình thường
Gặp sương sớm bỗng ngời lên lóng lánh.

Nếu vì nắng mà lòng sương bớt lạnh
Thì nhờ sương tia nắng mới long lanh
Đáng yêu sao hạt sương nhỏ hiền lành
Từ trong suốt mà làm nên tha thiết.

Anh là nắng với sắc tình bất diệt
Mang lửa trời từ những kỷ xa xôi.
Về đọng lại trong hạt sương nhỏ em ơi!


Puskin
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới